কবিত সাভাইয়ে ভাই গুরুদাস জি

পৃষ্ঠা - 117


ਸੁਪਨ ਚਰਿਤ੍ਰ ਚਿਤ੍ਰ ਜਾਗਤ ਨ ਦੇਖੀਅਤ ਤਾਰਕਾ ਮੰਡਲ ਪਰਭਾਤਿ ਨ ਦਿਖਾਈਐ ।
supan charitr chitr jaagat na dekheeat taarakaa manddal parabhaat na dikhaaeeai |

জেগে থাকা অবস্থায় যেমন স্বপ্নের ঘটনা দেখা যায় না, তেমনি সূর্যোদয়ের পর তারা দেখা যায় না;

ਤਰਵਰ ਛਾਇਆ ਲਘੁ ਦੀਰਘ ਚਪਲ ਬਲ ਤੀਰਥ ਪੁਰਬ ਜਾਤ੍ਰਾ ਥਿਰ ਨ ਰਹਾਈਐ ।
taravar chhaaeaa lagh deeragh chapal bal teerath purab jaatraa thir na rahaaeeai |

সূর্যের পতিত রশ্মির সাথে গাছের ছায়া যেমন আকারে পরিবর্তিত হতে থাকে; এবং পবিত্র স্থানগুলিতে তীর্থযাত্রা চিরকাল স্থায়ী হয় না।

ਨਦੀ ਨਾਵ ਕੋ ਸੰਜੋਗ ਲੋਗ ਬਹੁਰਿਓ ਨ ਮਿਲੈ ਗੰਧ੍ਰਬ ਨਗਰ ਮ੍ਰਿਗ ਤ੍ਰਿਸਨਾ ਬਿਲਾਈਐ ।
nadee naav ko sanjog log bahurio na milai gandhrab nagar mrig trisanaa bilaaeeai |

নৌকার সহযাত্রীরা যেমন আবার একসঙ্গে ভ্রমণ করতে পায় না, তেমনি মরীচিকা বা দেবতার কাল্পনিক আবাস (মহাকাশে) কারণে জলের উপস্থিতি একটি ভ্রম।

ਤੈਸੇ ਮਾਇਐ ਮੋਹ ਧ੍ਰੋਹ ਕੁਟੰਬ ਸਨੇਹ ਦੇਹ ਗੁਰਮੁਖਿ ਸਬਦ ਸੁਰਤਿ ਲਿਵ ਲਾਈਐ ।੧੧੭।
taise maaeaai moh dhroh kuttanb saneh deh guramukh sabad surat liv laaeeai |117|

তাই একজন গুরু-সচেতন ব্যক্তি কি অর্থ, আসক্তি এবং দেহের প্রেমকে একটি মায়া বলে মনে করেন এবং তিনি তার চেতনাকে গুরুর ঐশ্বরিক বাণীতে নিবদ্ধ রাখেন। (117)