Chừng nào con người còn bị cuốn hút vào những hấp dẫn và thú vui trần tục, thì anh ta không thể biết đến tình yêu. Bao lâu sự chú ý của anh ta còn tập trung vào cái gì khác, anh ta không thể nhận ra được bản thân mình.
(Từ bỏ Thế Tôn) bao lâu một người còn bận thu thập kiến thức về những điều trần tục, người ấy vẫn đánh mất trí tuệ tâm linh. Chừng nào người ta còn vướng vào những thú vui trần tục thì người ta không thể nghe được âm nhạc thiên đường không bị rung chuyển của lời thiêng liêng.
Chừng nào người ta còn kiêu hãnh và kiêu ngạo thì người ta không thể nhận ra bản thân mình. Cho đến thời điểm đó, Guru chân chính không ban phước cho một người với danh hiệu của Chúa và cầu xin Chúa, người ta không thể nhận ra 'Thượng đế vô hình dạng'.
Sự hiểu biết về Đấng Toàn năng nằm trong những lời thiêng liêng của Đạo sư Chân chính dẫn người ta đến thực tại về danh hiệu và hình tướng của Ngài. Bằng cách hợp nhất tâm trí của mình với danh của Ngài, Chúa, Đấng chiếm ưu thế dưới nhiều hình thức khác nhau, sẽ được tiết lộ. (12)